Chữ “Tín” còn, còn tất cả!

Bài đăng lại của anh Hiếu (thường được biết là Hiếu Apo) cũng là lời tự dặn mình trong lúc khởi nghiệp. Ở một góc cạnh khác, mình đã từng viết chủ đề này qua bài "Chi phí của lòng tin" cũng khoảng 5 năm trước.

Đây là bài nói chuyện của tôi ở một trường đại học đã khá lâu (đầu năm 2011). Bài nói chuyện được các bạn sinh viên đón nhận khá tích cực. Theo lời gợi ý của của một số anh chị, tôi đăng lại lên đây, hy vọng nó giúp gì đó được cho mọi người. Trong bài đăng này tôi có biên tập lại đôi chút, bỏ đi những đoạn chào hỏi, giao lưu với người nghe để nội dung được tập trung hơn, tuy nhiên tôi vẫn giữ nguyên các phần dẫn dắt, mở chủ đề và đóng chủ đề.

Được mời đến đây để chia sẻ với các bạn, tôi không xem mình như một diễn giả, mà chỉ là một người anh, một người đi trước, có được một số kinh nghiệm, vì vậy khi suy nghĩ về chủ đề gì sẽ nói với các bạn, tôi đã cân nhắc rất nhiều, xem mình nên chia sẻ với các bạn điều gì? Điều gì là quan trọng nhất trong hành trang kinh doanh khi chúng ta bước vào đời.

Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định sẽ nói về một chủ đề mà tôi cho là rất quan trọng: đó là chữ “Tín”. Tôi sẽ kể lại cho các bạn 2 câu chuyện có thật từng xảy ra với tôi về chữ tín mà tôi đã rút tỉa được trong những năm đi làm của mình.

Giá trị của chữ “Tín”

Ngoài công việc chính ở công ty, tôi còn có một cái xưởng sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ xuất khẩu. Xưởng tôi không làm quá nhiều mặt hàng mà chỉ chuyên sản xuất một số mặt hàng khá đặc thù. Đối tượng tiêu thụ chủ yếu là các khách sạn ở Singapore và gần đây mở rộng sang Malaysia.

Continue reading “Chữ “Tín” còn, còn tất cả!”

Advertisements
Chữ “Tín” còn, còn tất cả!

Góc nhìn chi tiết hơn về Tồn kho hỗn loạn của Amazon

Đăng lại bài của mình trên Moset.org

Amazon, đúng như cái tên, đằng sau nó là một khu rừng về kiến thức. Những bạn bè, và đồng nghiệp mình đang làm ở Amazon, đều nói về một kho tri thức khổng lồ ẩn đằng sau cái tên của rừng rậm lớn nhất thế giới. Quả thật, có lẽ để vận hành công ty nghìn tỷ mỹ kim, bạn cần một rừng rậm. Điều đáng tiếc là vì các điều khoản ràng buộc, và bản thân các nhân viên của họ vô cùng tuân thủ, chúng ta chẳng mấy khi được hiểu cách thức khu rừng đó vận hành thế nào. Người ngoài, như các nhà báo, được đưa vào dù viết này, viết kia, nhưng cũng chỉ như một cái đỉnh nhỏ xíu trên cả một tảng băng khổng lồ.

Vừa rồi, GenK có dịch lại một bài khá công phu về Tồn kho hỗn loạn (Chaotic Inventory, hoặc là Random location) trong vận hành của Amazon, là một trong vô vàn know-how (bí quyết) của Amazon mà, tạm được gọi là được biết tới bởi công chúng. Tuy nhiên, không rõ tại sao, một vài điểm khá tinh tế trong hệ thống tồn kho này lại không được nhắc tới. Bài báo chỉ nói về hệ thống ngon xịn này kia. Bữa nay mình chia sẻ hai điểm¹ rất con người, rất vận hành cho sự ưu việt của hệ thống tồn kho Hỗn loạn này của Amazon. Continue reading “Góc nhìn chi tiết hơn về Tồn kho hỗn loạn của Amazon”

Góc nhìn chi tiết hơn về Tồn kho hỗn loạn của Amazon

Viết

Viết cơ bản rất cực.

Mình không thích viết dài lắm. Vì ở góc độ người đọc, mình không thích đọc dài. Người nào mình chịu khó đọc dài, thường phải có uy tín¹, hoặc trong 1 phút đầu tiên, họ phải cho mình thấy họ có góc nhìn mới về một vấn đề mình đang quan tâm.

Giờ thì có mạng xã hội. Like rất nhiều, chịu khó chia sẻ là được. Thỉnh thoảng mình cũng có lướt qua, đọc thường không có gì mới².

Viết ngắn thường rất khó. Trong khoảng 3 – 5 năm đầu viết, mình thường rất nhiều công cụ để viết được một bài như Evernote để ghi lại ý tưởng; Sổ; và đôi khi là cả mindmap. Nhưng quan trọng hơn là mình phải nháp 10 – 20 trang, để rút ra được, ví dụ như là 3 trang. Mình có thể mở bằng 5 – 7 mở bài khác nhau, chỉ để cố gắng làm sao; không phải cố gắng gây sự chú ý; mà dẫn dắt hợp lý đảm bảo người đọc biết là họ đang đọc trúng cái họ cần; và thật sự tập trung một vài phút tới.

Hôm qua chia sẻ với một ông em về chuyện viết. Nhẩm lại, thì thấy chắc viết được khoảng 300 bài, nếu tính cả mấy đoạn tự sự không bao giờ có cơ hội ra ánh sáng. Còn lại đăng chắc được 1/4 chỗ đó trên blog cá nhân và những chỗ linh tinh khác.

Kết quả?

Giờ mình viết nhanh hơn, và có vẻ, tạo ra được sắc thái nhất định.

Và hẳn nhiên, mình vẫn thấy mình viết bình bình.

Bữa nay viết bài này chủ yếu để tự dặn mình viết sao cho hiệu quả.

¹ Đây chỉ là cách để tiết kiệm thời gian thôi. Nó cũng có nhiều hạn chế.

Tập hợp mấy bài linh tinh của mình về chuyện viết:

Viết

Nỗi buồn người rửa bát từ góc nhìn vận hành

Đăng lại bài của mình trên Moset.org

Có một nhận định chắc nhiều người sẽ chia sẻ với mình:

Nấu cơm vui.
Rửa bát rất là chán

Vậy từ đâu lại có vấn đề tâm lý này. Hôm nay trong lúc bâng quơ rửa bát mình tự nhiên có giây phút ngộ (nhận) ra điều này.

Góc nấu cơm.

Nấu cơm là quá trình sản xuất. Sản xuất luôn vui. Sản xuất tạo ra sản phẩm, có ý nghĩa cho cuộc đời, sau đó lại còn nhìn được trải nghiệm của khách hàng và chính mình cho việc thưởng thức sản phẩm đó. Vậy là vui kép. Niềm vui tiếp theo của chuyện nấu đó là thường nấu, nếu có người ở cùng (như vợ/ chồng/ gấu). Việc nấu, bản chất là một sự di chuyển từ nơi này sang nơi khác. Ví dụ, chạy ra tủ lạnh lấy cái này cái kia. Rồi xào xào nấu nấu nghĩa là phải quay về cái bếp. Xong rồi ào ra chỗ bồn rửa bát để vớt rau. Quá trình này sẽ thật tuyệt vời nếu có ai đó chia sẻ. Tuyệt vời từ góc độ vận hành là nó tăng năng suất. Tuyệt vời từ góc độ tâm lý một con người là có ai đó tám chuyện cùng. Không ai nấu cơm chơi cho nhau ăn mà lại im lặng cả. Chúng ta không làm trong nhà máy nấu cơm. Chúng ta sẽ trò chuyện trong lúc này. Continue reading “Nỗi buồn người rửa bát từ góc nhìn vận hành”

Nỗi buồn người rửa bát từ góc nhìn vận hành

Cúng bà

photo_2018-10-14_10-11-15.jpg
Mỗi chuyến bay mà có đồ ăn, tôi thường lại cúng bà. Sợi dây kết nối tưởng chừng chẳng liên quan mà lại bền chặt lạ kì. Chẳng là mỗi chuyến bay có đồ ăn giữa chuyến luôn có một vật mà luôn gợi cho tôi một ý ức mạnh mẽ về bà ngoại, chiếc cốc uống trà của hãng bay. Bà thường đem nó về. Cho các cháu. Kèm theo cốc uống có thể là mấy thứ linh tinh khác như “dao/ thìa/ dĩa nhựa” hay có hôm là hẳn một cái bánh. Trong kí ức mong manh nhưng có phần nào đó bền bỉ của mình, mấy thứ đó bà quý. Bà thường dành phần lại cho các cháu sau mỗi chuyến bay. Và với lũ trẻ nhà, cái cốc đó, cái bánh đó là xịn lắm, đồ từ máy bay hẳn là không thể nào tầm thường.

Tết một năm nào đó, sau khi bà đã mất, tôi đi máy bay về nhà, và lần đầu tiên trong đời tôi xin hãng bay một cái gì đó đem về nhà. Đó là chiếc cốc nhựa xanh xanh màu ngọc biếc, dùng để uống trà sau mỗi bữa. Và việc đầu tiên tôi làm khi về nhà là đặt nó lên ban thờ, gửi bà, như bà đã làm cho chúng tôi từ ngày thơ bé.

Lòng tôi cũng nghèn nghẹt lại vì lúc tôi có thể bay những chuyến dài, có được cái gì đó đem về, bà đã chẳng còn.

Hôm nay là muốn chuyến dài như vậy, tôi lại thấy một chiếc cốc nhựa trà nữa hình dáng giống hết và chỉ khác màu. Mà thôi hôm nay tôi chỉ hướng tâm cúng bà chén trà này.

Hôm nay tôi trả lại cốc nhựa này cho hãng bay.

Cúng bà

Tại sao ngành bán lẻ thú vị

Bài được mình viết và chia sẻ trên Moset.org

Mình có một giả thuyết về Innovation (Đổi mới), đó là cứ sản phẩm/ dịch vụ nào mà làm ra để phục vụ người dùng cuối, là nó có động lực đổi mới – cải tiến liên tục. Một trong những nguyên nhân của hiện tượng này là do vài điểm, từ chính đặc tính của loài người

  • Thay đổi liên tục, luôn muốn trải nghiệm những cái mới.
    Ngành đại diện cho cái này là: ngành giải trí. Ví dụ, những ngày này chúng ta sẽ thích thể loại Siêu anh hùng. Nhưng không ai có thể biết được mai chúng ta biết đâu lại say mê dòng phim Ấn Độ, thường kém tôn trọng các nguyên lý vật lý.
    Animated GIF - Find & Share on GIPHY
  • Nền kinh tế ngày một đi lên, tức là nhu cầu cũng sẽ ngày một được nâng cấp
    Nhìn vào ngành thời trang sẽ thấy điều này cực kì rõ. 10 – 12 năm trước, hàng Quảng Châu là nhất, cao hơn tí của Thái Lan. Nhưng giờ thì trung cấp, đồ nước ngoài ta sẽ nghĩ đến H&M hay Zara.
  • Bản thân tâm trí con người như con khỉ vậy, luôn thích nhảy qua nhảy lại các thông tin. Nên nếu quá nhiều thứ thú vị, con khỉ này sẽ tiếp tục chuyền cành và liên tục nhảy nhót. Sản phẩm tiêu biểu đại diện cho ý này là Facebook và gần đây là TikTok.

Continue reading “Tại sao ngành bán lẻ thú vị”

Tại sao ngành bán lẻ thú vị

Cách Amazon đối đầu với UPS/ FedEX

Đăng lại bài của mình viết trên Moset.org

Không chỉ dừng lại ở việc mua máy bay, Amazon tháng 6 vừa rồi đã tung ra một chương trình có tên gọi: Delivery Service Partner (tạm dịch: Đối tác dịch vụ vận chuyển). Đây có lẽ là một cú đấm thật sự với hai đối tác vận chuyển lớn lớn nhất của chính Amazon: UPS & FedEx. Chương trình hứa hẹn sẽ đem lại từ 50,000 – 300,000 Mỹ kim cho những người thật sự thành công.

img_3504

(Xe nào trong mạng lưới đối tác mà cũng dán vậy chạy lung tung ngoài đường là quá đẹp, có volume thật là có sức mạnh) Continue reading “Cách Amazon đối đầu với UPS/ FedEX”

Cách Amazon đối đầu với UPS/ FedEX