Bơi cho tới khi chỉ là bơi, chạy tới khi chỉ là chạy

Bữa có bạn chia sẻ cứ khi nào bí bức nghĩ không thông thì đi chạy… để nghĩ cho thông. Mình cũng đã từng cho rằng như vậy. Thực tế là không. Trừ khi người đó chỉ chạy với tốc độ tản bộ hoặc hơn đôi chút. Còn không, chạy tới một ngưỡng nào đó thì gần như không còn nghĩ được gì. Hoặc chỉ là những ý nghĩ vẩn vơ thỉnh thoảng xẹt qua đầu, không đầu không cuối. Xa hơn chút thì cái “nghĩ” đó nó bắt đầu chỉ còn là từng bước chân hay hơi thở một.

Bơi cũng vậy vậy, tới một lúc nào đó, bạn chỉ nhớ tới từng cái quạt tay, từng nhịp nghiêng đầu lên thở. Mọi sự lơ đễnh của nhịp này đều có thể dẫn tới sặc nước ở nhịp sau.

Và như vậy, bơi cho tới khi chỉ là bơi. Chạy tới khi chỉ còn là chạy.

Advertisements
Bơi cho tới khi chỉ là bơi, chạy tới khi chỉ là chạy

[PB4] Anh/ chị ấy/ Tôi đã từng làm [xyz].

Đây là kiểu lập luận rất đáng sợ, vô nghĩa không đem lại giá trị gì cho một cuộc tranh luận. Việc ai đó làm ở công ty X, học trường Y tiếng tăm là điều tuyệt vời. Nhưng điều đó không có nghĩa cái gì người đó nói ra, chia sẻ đều đúng.

  1. Một cuộc tranh luận lành mạnh sẽ tiếp diễn nếu sau đoạn [xyz] trên nó kèm theo chuỗi lập luận/ dẫn chứng cụ thể để thuyết phục người nghe vì dữ liệu, vì lập luận, chứ vì […]éo gì ông này hay bà kia làm/ học ở trường xịn.
  2. Với khi họ dùng phong cách [xyz] ở trên thì phải tự hỏi mấy câu
  • Cty này to thế nào? Liệu anh/ chị này có biết hết cty đây để nói về chủ đề này đáng tin cậy không? Và lưu ý, cty càng to, càng tên tuổi, xác suất người đó làm ở một phần rất nhỏ trong đơn vị này càng cao. Thế thì chắc éo gì xác suất người này nói đã đúng nếu không phải là mảng miếng họ chịu trách nhiệm
  • Điểm họ thuyết phục mọi người có phải là điều mặc định, mang tính cốt lõi mà cả cty này ngấm vào máu như văn hoá không để lời nói này là đáng tin cậy.
  • Đây có phải chuyên môn/ phạm vi công việc người này để có tiếng nói đáng tin cậy về chủ đề các bên đang tranh luận không?!
  • Giai đoạn, bối cảnh, chủ đề thảo luận hiện tại có điểm cốt lõi gì giống với cái công ty kia không để mà áp dụng và chia sẻ này là liên quan?

Thật ra quan trọng không phải chuyện họ đến từ đâu, như thế nào? Quan trọng là họ chia sẻ được góc nhìn gì mới với hệ thống lập luận và dữ liệu hậu thuẫn ra sao. Họ có đưa cho ta một góc nhìn mới, làm anh em bừng sáng thêm miếng nào không?

Khi làm việc trong một nhóm thật sự mạnh, cái chiêu “đã làm/ học ở xyz” xong rồi “.” không nói thêm gì nữa sẽ làm các cuộc tranh luận trở nên rất nghèo nàn và nhạt nhẽo. Hai kịch bản, hoặc bạn sẽ ra khỏi team, hoặc người giỏi ra khỏi team.

Về việc sử dụng uy tín của người này người kia, thật ra chả có gì sai cả. Đến viết nghiên cứu khoa học cũng vậy, bài viết luôn cần trích dẫn các tài liệu kinh điển có lượng trích dẫn lại rất cao. Nhưng điều này không đồng nghĩa với sự lười nhác trong tư duy.

[PB4] Anh/ chị ấy/ Tôi đã từng làm [xyz].

Chọn việc khó

9 năm trước làm ở Vatgia.com

8 năm trước vào Sài Gòn làm với Tiki, khi công ty còn dưới 20 người, chưa một quỹ đầu tư nào vào với Tiki. Phải tới tầm 6 tháng sau, mới Cyber Agent mới chính thức đầu tư vào Tiki.

Những ngày này, bố mẹ hỏi con làm gì, chả biết kể sao. Mình thường nói ngắn là:

  • Con bán hàng trên mạng.

Ngày nay, bán hàng trên mạng rất phổ biến. Nhà nhà bán hàng trên mạng, và các công ty bán hàng trên mạng thường nhiều tỉ đô. NHƯNG, thực tế là, tầm 10 năm trước, bán hàng trên mạng, ít nhất ở Việt Nam, thường được gắn với hai từ khóa (1) lừa đảo (2) đa cấp. Continue reading “Chọn việc khó”

Chọn việc khó

Trải nghiệm đọc

Đây là chu trình thường có của mình với việc đọc.

Lần 1:

  • Nghiến ngấu & thu nạp
  • Trạng thái đầu óc: Thoải mái & Ít phản biện
  • Có thể bỏ qua những đoạn chi tiết quá khó, nắm ý chính thôi.

Lần 2 trở đi:

  • Tập trung đọc lại cái cần hiểu sâu hơn
  • Phản biện liên tục.
  • Tìm mọi cách hiểu rõ hơn vấn đề trước bị vướng mắc

Tất cả các lần, đều có một sự “tiến bộ” mới: đó là gạch lung tung và viết linh tinh bên lề sách.

Hãy trở thành người đọc khó tính để là một người viết tốt.

Trải nghiệm đọc

Đòi hỏi ở người viết

Viết tốt phải đọc nhiều.

Viết tốt thì có một điều kiện cần về mindset là Audience-centered*, nghĩa là lấy người đọc làm trung tâm. Thế nào gọi là lấy người đọc làm trung tâm. Là xuyên suốt quá trình viết luôn tự trả lời các câu hỏi sau

  1. Họ có hiểu cái mình viết không?
    Có cái nào không tường minh, mà mình đã không giải thích hoặc dẫn chiếu tới tài liệu liên quan. Đây có phải là kiến thức đã được mặc định công nhận trong mảng mình viết, hay cần phải làm rõ thêm. Cái này giống toán, như kiểu tiên đề thì không phải giải thích.
  2. Họ có thể phản biện mình ở đâu?
    Cái này cũng là rèn chính mình. Coi mình như một người đọc khó tính. Tức là phải phản biện liên tục lại cái dòng chữ mình đang gõ lạch cạch viết ra. Nó có thể bị đánh ở đâu. Làm gì để back-up cho nó.

Làm được 2 cái trên, thì quay lại lời khuyên trên cùng: Đọc nhiều.

Biết đến cái này qua lớp Thiểu Năng của thầy Vũ.

Đòi hỏi ở người viết

[Tư duy phản biện 2] Chuyện chùa Ba Vàng

Ghi lại những ngày này để nhớ về một giai đoạn…

Mấy bữa nay xôn xao chuyện Giải nghiệp giải vong sao đó ở chùa Ba Vàng, nghe từ đó khá khó nhớ. Đại để quy trình là:

  1. Nghe thuyết giảng, nhiều giờ
  2. Đi theo một trình tự qua nhiều vòng, nhiều điện thờ, chỗ nào cũng nhang khói nghi ngút
  3. Khám xét trước mỗi vòng, đảm bảo không đem các thiết bị ghi âm ghi hình vào các vòng sâu hơn
  4. Xong rồi vào cho vong nhập, và phán.
  5. Rồi có cô tên Yến sẽ giải thích tại sao lại có nghiệp. Cấu trúc giải thích là
    Nhân: Ngày xưa kiếp trước, hoặc nhiều kiếp trước gây họa
    Quả: giờ bị ăn hành.

    Nhân trên, như rất nhiều thứ trong vũ trụ này, không hiểu được, không thể xác thực được. Tất nhiên, điều này không có nghĩa nó không phải là sự thực.

Tuy nhiên, cái không giải thích/ xác thực được, theo như cô Yến và chùa Ba Vàng thì lại giải quyết được bằng cái rất cụ thể – phồn thực. Đó là tiền. Tiền có thể là từ tiền 2 tỷ, theo lời một người kể lại, có thể mặc cả xuống 60 triệu.

Disclaimer*:

  • Mình không có ý nói đúng sai trong câu chuyện đây, mình chỉ bình luận. Có nhiều thứ kỳ bí trong đời sống này không/ chưa giải thích được. Khi nó đi xa cái hiểu biết hạn hẹp, mình sẽ không phán xét. Tuy nhiên, mình xin được chia sẻ bình luận mình theo góc nhìn một người tin vào luật nhân quả.

Bình luận:

Có vay, có trả. Có nhân, có quả.

Đúng là có những kết quả trong đời sống này, có thể giải thích tại sao nó lại diễn ra như vậy. Nhưng không phải mọi thứ. Ví dụ kiểu như vô vàn những câu chuyện sao bao nhiêu người tốt kinh khủng vẫn phải chịu đựng khổ đau/ tai họa kinh hoàng.

Tuy nhiên, theo như góc nhìn ở quy trình của chùa Ba Vàng, mọi nghiệp để có thể giải. Và giải bằng… tiền. Điều này là quá vô lý. Nếu mọi thứ đều có thể trả tiền vậy, bản thân nó đã chính là sự đi ngược với luật nhân quả rồi. Tại sao lại có sự chuyển hóa, ví dụ, tội ác đã gây ra thành một hành động mua bán bằng tiền được. Điều này đơn giản là trái với đạo lý luân thường.

Khi bạn gây ra một tội ác, một nghiệp, bạn phải trả nó. Hoặc trong kiếp này, hoặc kiếp sau, nếu có. Chứ tại sao lại có thể mua được bằng tiền. Và lại có sự mặc cả lên xuống như ở chợ được. Tại sao tội ác, những chuyện đã gây ra lại có thể đong đếm bằng tiền ít hay tiền nhiều?!

Phản biện nhẹ, đã thấy nó sai từ gốc.

Và ngược lại, ta cũng phản tư duy phản biện để thấy, một sự việc ở chùa Ba Vàng trên không hề đồng nghĩa với các triết lý của nhà Phật là sai lầm. Nó đơn giản thì là một nhóm đã tận dụng nó bằng cách trích ra một cách đứt đoạn cộng các thủ thuật tâm lý để biến một lượng lớn người trở thành một tập khách hàng với “doanh thu” trăm tỷ một năm?!

[Tư duy phản biện 2] Chuyện chùa Ba Vàng

Theo một nghề

Bài đăng của mình trên Blog Viec.co

Chọn nghề đã khó lắm rồi. Nhưng bền bỉ theo nghề lại cũng khó chẳng kém. Vì đoạn chọn, nó chỉ là phần nghĩ, đoạn theo, nó là phần làm. Làm thì rất nhiều gian truân. Không biết cách làm sao cho khéo, bạn sẽ thấy rất mệt mỏi trên đường.

Để theo một nghề – một cách xuất sắc, theo mình cần ba yếu tố.

Một là nơi làm.

Câu hỏi cho bạn:

Liệu với nơi mình làm, thì nghề nghiệp của mình có phải là yếu tố sống còn với doanh nghiệp không?

Lời khuyên trên, theo mình, gần như đúng với mọi loại nghề nghiệp và năng lực nhé. Ví dụ, một công ty giao hàng, bản chất cái họ bán là dịch vụ giao hàng tới cho Khách hàng. Và trong một thế giới khách hàng ngày một đòi hỏi như hiện nay, giao hàng sao cho họ hài lòng là cả một nghệ thuật, và đôi khi là cả sự nỗ lực rất lớn nữa. Vậy thì nếu bạn đang là sinh viên, ít kinh nghiệm, rất có khả năng chịu cực một chút sẽ giúp bạn kiếm được khá hơn trên cùng một giờ lao động so với việc khác¹. Vẫn với công ty này, cái họ bán là năng lực quản trị vận hành. Khi mà mỗi ngày doanh nghiệp này giao được triệu món hàng, thu được nhiều tỷ đồng, việc quản lý sao cho cả triệu món an toàn – rồi lại một triệu nụ cười nữa, thì bạn nghĩ xem có khó không? Chắc chắn đó là thử thách cực kì lớn. Và vì vậy, đội ngũ quản lý vận hành đó sẽ đóng vai trò sống còn với doanh nghiệp.

Và thử thách càng lớn, phần thưởng càng lớn. Nếu bạn chọn công ty nhất – nhì thị trường, bạn sẽ được thử thách nhiều hơn, có cơ hội “mài lưỡi kiếm” sắc lên nhiều lần. Và điều này cuối cùng cũng dẫn đến bạn “lưỡi kiếm” của bạn sẽ được nhiều nơi chào đón. Continue reading “Theo một nghề”

Theo một nghề