Tại sao làm E-commerce rất “hại não”

 

Screen Shot 2019-10-26 at 4.54.58 PM.png

Dành tặng cho những người bạn/ những người anh em/ chiến hữu của tôi vẫn đang ngày ngày say mê và ngụp lặn trong những bài toán lớn. Những thách thức của họ phải giải quyết sẽ làm bất kì ai có tình yêu và khao khát giải toán phải cảm thấy sôi sục. Và vì quá sấp mặt, nên hiếm hoi lắm, họ mới chia sẻ được một phần những gì họ giải quyết. Hôm nay, tôi chỉ xin góp một góc nhìn hạn chế về câu chuyện này.

Thật ra mình cũng chẳng biết nói sao cho hết mức độ phức tạp (complexity) hay độ Hại não của việc vận hành một nền tảng TMĐT. Phần nào mình đã chia sẻ ở bài trước.

Mình vẫn nhớ mãi một buổi cafe cách đây khoảng 5 năm. Bạn bè nhiều ngành ngồi lại với nhau chia sẻ về công việc, trong đó có một bạn làm ví điện tử Momo (cũng rất khoai) mới hỏi mình làm TMĐT (có gì khó mà) sao giao mãi mấy sản phẩm mà chậm thế. Nói thật là lúc đó mình cũng không biết trả lời sao cho đơn giản và hiệu quả. Sau này mình cũng nghĩ, có những cái giải thích sẽ không thể nào tốt bằng việc hãy chui vào mà làm. Và bạn này đã lựa chọn vậy thật, 1 năm sau, bạn đã tham gia team dự án của mình để mở rộng network Vận hành của Tiki, từ 1 lên nhiều kho. Continue reading “Tại sao làm E-commerce rất “hại não””

Tại sao làm E-commerce rất “hại não”

Cấu hình 3 + 3 cho chiến lược Thương mại điện tử

Disclaimer: Những tổng kết dưới đây, nó không phải dạng hàn lâm. Đó là tích lũy kinh nghiệm làm thật và những tổng kết của những người thật sự gạo cội trong ngành. Mình chỉ là người cố gắng khái quát nó thành một mô hình đủ dễ nhớ. Nhỡ mai, ai có định “chơi” cùng cũng có một cái khung để lựa chọn cho mình một lối đi phù hợp.

Mình làm E-commerce tính đến giờ khoảng hơn 10 năm, tính luôn cả thời buôn bán thương mại ĐT hồi đại học. Đến giờ, kể cả việc startup Viec.Co, đội ngũ mình cũng định vị bọn mình đang chơi trong thị trường Service Marketplace mà tập trung đối tượng Business.

Theo mình, làm E-commerce cũng giống như chơi nhạc vậy, với những âm điệu phức tạp khác nhau tại mỗi thời điểm. Doanh nghiệp sẽ phải lựa ra loại nhạc mình chơi. Tất nhiên, do tính chất của âm nhạc, nó sẽ có lên/ có xuống; có trầm/ có bổng, nên không phải cũng đánh đều. Sẽ có lúc này lúc kia. Và nói về chơi nhạc, nó cũng cần thiên chất nhất định của người chơi.

Túm lại, một người chơi nhạc “điện tử thương mại” :)); sẽ cần biết cấu hình 2 nhóm lựa chọn sau về chiến lược của mình (1) Value Proposition và (2) Core capabilities. Continue reading “Cấu hình 3 + 3 cho chiến lược Thương mại điện tử”

Cấu hình 3 + 3 cho chiến lược Thương mại điện tử

Thương lượng thuê kho, hay “Một đời thương thuyết” phiên bản thực hành

Dường như lường trước được việc khi vào công ty mới sẽ phải đứng mũi chịu sào cho việc thương lượng nhiều dự án lớn mà không thật sự có một “ông sếp” nào đó đứng ra chịu trách nhiệm hộ và tư vấn từ A → Z, tôi xác định mình phải bổ sung mảng kĩ năng này: Thương lượng – Đàm phán.

Và sau khi xé nháp thử nghiệm, thương lượng và cũng tiết kiệm được đôi chút cho GHN trong hợp đồng với bên công ty Outsourcing, tôi chính thức được dịp lửa thử vàng với hợp đồng kho, mà tính ra sẽ đốt của cty vài triệu đô trong vài năm tới.

Phải nói là tôi biết ơn cuốn sách của bác Phan Văn Trường, “Một đời thương thuyết”. Một cuốn sách không học thuật, thiên hướng kể chuyện, nhưng không mất đi tính khoa học, thực chiến, và đôi lúc còn là hấp dẫn như cả phim trinh thám. Vậy chính xác tôi đã học, đã ứng dụng và thật sự rút ra được điều gì qua thực chiến & áp dụng thử cuốn sách này. Tóm tắt, có lẽ nó gồm 7 điều gồm cả dạng bài học đã được nhắc tới trong sách nhưng dẫn chứng qua câu chuyện của tôi, hoặc là dạng thực sự quan sát cá nhân trong quá trình thương lượng. Hầu hết các bài học này, tôi khá chắc là đều được nhắc đến trong sách, nhưng từ ngữ khác đôi chút. Ngẫm nghĩ lại, tôi nghĩ cuốn sách này đã bao quát tất cả những gì tôi đã nói. Continue reading “Thương lượng thuê kho, hay “Một đời thương thuyết” phiên bản thực hành”

Thương lượng thuê kho, hay “Một đời thương thuyết” phiên bản thực hành

Những tài năng của Vega

Vega là công ty công nghệ thuộc nhóm đời đầu. Họ có một sản phẩm khá hardcore vào thời điểm đó là clip.vn, khi youtube còn chưa quá nổi -> anh hùng & thích bài toán khó.

Một cách nào đó họ quy tụ những anh hùng từ Nam chí Bắc thực sự tài năng giờ là các trụ cột các cty trăm triệu và tỷ đô, hoặc to-be tỷ đô (lát coi tiếp… xem ai). Và danh sách này gồm:

  • Anh Vương Quang Khải – VNG, được coi là cha đẻ của Zalo
  • Anh Sơn Trần – Founder và CEO của Tiki, cựu giám đốc chi nhánh của Vega Tp. HCM
  • Anh Phú – Founder và CEO của Bibabo
  • Anh Thành – Founder và CEO của Ecomobi
  • Anh Sinh – Cựu designer của Vega, bác là cây đa cây đề trong làng thiết kế và có sáng lập món trà Shan Tuyết
  • Anh Trung TM – Head of Infrastructure của Tiki

Hehe, và cuối cùng là anh Tùng NS, co-founder của Việc Có.

Và rất nhiều người nữa mà mình không biết tới.

Không hiểu bằng cách nào đó, Vega như là điểm đến của các nhân tài thời kì đầu.

Lưu ý: Mình không có làm Vega bữa nào, không tự sướng. Trên đây đều là các anh em trong network mình biết tới.

Những tài năng của Vega

Bơi cho tới khi chỉ là bơi, chạy tới khi chỉ là chạy

Bữa có bạn chia sẻ cứ khi nào bí bức nghĩ không thông thì đi chạy… để nghĩ cho thông. Mình cũng đã từng cho rằng như vậy. Thực tế là không. Trừ khi người đó chỉ chạy với tốc độ tản bộ hoặc hơn đôi chút. Còn không, chạy tới một ngưỡng nào đó thì gần như không còn nghĩ được gì. Hoặc chỉ là những ý nghĩ vẩn vơ thỉnh thoảng xẹt qua đầu, không đầu không cuối. Xa hơn chút thì cái “nghĩ” đó nó bắt đầu chỉ còn là từng bước chân hay hơi thở một.

Bơi cũng vậy vậy, tới một lúc nào đó, bạn chỉ nhớ tới từng cái quạt tay, từng nhịp nghiêng đầu lên thở. Mọi sự lơ đễnh của nhịp này đều có thể dẫn tới sặc nước ở nhịp sau.

Và như vậy, bơi cho tới khi chỉ là bơi. Chạy tới khi chỉ còn là chạy.

Bơi cho tới khi chỉ là bơi, chạy tới khi chỉ là chạy

[PB4] Anh/ chị ấy/ Tôi đã từng làm [xyz].

Đây là kiểu lập luận rất đáng sợ, vô nghĩa không đem lại giá trị gì cho một cuộc tranh luận. Việc ai đó làm ở công ty X, học trường Y tiếng tăm là điều tuyệt vời. Nhưng điều đó không có nghĩa cái gì người đó nói ra, chia sẻ đều đúng.

  1. Một cuộc tranh luận lành mạnh sẽ tiếp diễn nếu sau đoạn [xyz] trên nó kèm theo chuỗi lập luận/ dẫn chứng cụ thể để thuyết phục người nghe vì dữ liệu, vì lập luận, chứ vì […]éo gì ông này hay bà kia làm/ học ở trường xịn.
  2. Với khi họ dùng phong cách [xyz] ở trên thì phải tự hỏi mấy câu
  • Cty này to thế nào? Liệu anh/ chị này có biết hết cty đây để nói về chủ đề này đáng tin cậy không? Và lưu ý, cty càng to, càng tên tuổi, xác suất người đó làm ở một phần rất nhỏ trong đơn vị này càng cao. Thế thì chắc éo gì xác suất người này nói đã đúng nếu không phải là mảng miếng họ chịu trách nhiệm
  • Điểm họ thuyết phục mọi người có phải là điều mặc định, mang tính cốt lõi mà cả cty này ngấm vào máu như văn hoá không để lời nói này là đáng tin cậy.
  • Đây có phải chuyên môn/ phạm vi công việc người này để có tiếng nói đáng tin cậy về chủ đề các bên đang tranh luận không?!
  • Giai đoạn, bối cảnh, chủ đề thảo luận hiện tại có điểm cốt lõi gì giống với cái công ty kia không để mà áp dụng và chia sẻ này là liên quan?

Thật ra quan trọng không phải chuyện họ đến từ đâu, như thế nào? Quan trọng là họ chia sẻ được góc nhìn gì mới với hệ thống lập luận và dữ liệu hậu thuẫn ra sao. Họ có đưa cho ta một góc nhìn mới, làm anh em bừng sáng thêm miếng nào không?

Khi làm việc trong một nhóm thật sự mạnh, cái chiêu “đã làm/ học ở xyz” xong rồi “.” không nói thêm gì nữa sẽ làm các cuộc tranh luận trở nên rất nghèo nàn và nhạt nhẽo. Hai kịch bản, hoặc bạn sẽ ra khỏi team, hoặc người giỏi ra khỏi team.

Về việc sử dụng uy tín của người này người kia, thật ra chả có gì sai cả. Đến viết nghiên cứu khoa học cũng vậy, bài viết luôn cần trích dẫn các tài liệu kinh điển có lượng trích dẫn lại rất cao. Nhưng điều này không đồng nghĩa với sự lười nhác trong tư duy.

[PB4] Anh/ chị ấy/ Tôi đã từng làm [xyz].