Viết trị liệu

Hôm qua tôi đã quyết định làm một việc – đóng cửa Facebook (FB) của mình. Tôi chẳng đổ tội cho FB, nhưng tôi thừa nhận cuộc sống mình với FB quả thật khá là không lành mạnh. Tôi đã đóng vài lần kiểu ngắn hạn để tập trung cho một vấn đề, dự án nào đó. Tuy nhiên, hầu hết các lần đó, tôi đóng theo kiểu tôi thấy vẫn ổn với nó. Nhưng lần này, tôi sẽ đóng hẳn FB lại, và tôi cũng chẳng rõ ngày nào sẽ quay lại sử dụng nó. Nếu cần cho công việc, tôi sẽ tạo riêng tài khoản cho mỗi công việc, chẳng add ai vào, mà sử dụng như một công cụ công việc.

Đây là các lý do trước đây tôi ảo tưởng về việc sử dụng FB

  1. Thăm nom tình hình bạn bè – thân hữu
    Sự thật là thăm nom bạn bè chắc chắn không bằng xem ảnh bấm like hay comment vài câu. Thời gian, lướt qua những dòng sự kiện, thật ra khá vô ích, và thay vì đó, tôi có thể dùng email/ phương tiện chat nào đó/ cuộc gọi, thực sự hỏi thăm ai đó. Việc giao tiếp và nếu có âm thanh, thật sự đem lại cảm giác dễ chịu cho tôi, trên rất nhiều so với việc vô hồn xem xem những dòng tin tức, mà đôi khi nó cũng không thật sự là đời sống của bạn bè mình. Biết đâu, họ cũng như tôi, đã từng nghiện FB nặng – nhẹ khác nhau, để thỉnh thoảng xem notification hay đếm like. Sự thật, FB, dù bản chất nó không xấu, chẳng qua mình yếu thì mình chưa nên ra gió. Không ra gió rồi, thấy gió cũng không cần lắm thì khỏi cần gặp lại nó. Tôi nghĩ đơn giản như thế về Facebook.
  2. Học hỏi/ Cập nhật thông tin…
    Tất cả những thứ trên hoàn toàn là nhảm nhí. Hầu hết là lãng phí thời gian. Tôi nghĩ, một cách rất chủ quan, hầu hết mọi người không làm chủ được facebook, hay đúng hơn, làm chủ được hành vi của mình liên quan đến facebook. Facebook xét ở góc độ tâm lý đã hoàn thành xuất sắc một nhiệm vụ của nó là đi theo đúng bản năng tâm trí con người là thường xuyên nhảy từ cái này sang cái khác, với thuật ngữ chuyên môn tiếng Anh của nó là “mind wandering”. Điểm đáng sợ của Facebook, là nó tối đa hóa thời gian chúng ta sử dụng trên facebook, chứ không phải cho mục đích nào khác. Cụ thể ở đây, không phải cứ mind wandering là điều tệ hại. Ví dụ, đã có một số nghiên cứu cho thấy mối liên hệ giữa sự sáng tạo và mind wandering. Trong một nghiên cứu của trường đại học University of California, Santa Barbara cho thấy mối liên hệ của mind wandering và tăng khả năng giải quyết các vấn đề đòi hỏi tính sáng tạo[1]. Và ở đây, rõ ràng ta thấy có sự khác biệt rõ ràng giữa cho tâm trí bay nhảy, kiểu vô định hướng – trường phái Facebook, và bay nhảy có mục đích – Giải quyết vấn đề. Một bên không có mục đích rõ ràng, hay đúng hơn, có khi còn làm ta quên đi cả mục đích của mình khi bắt đầu. Một bên có mục đích rõ ràng.

Từ chính trải nghiệm bản thân, với khả năng kiểm soát việc sử dụng facebook của mình, tôi không thấy mối liên hệ lợi ích nào giữa sử dụng facebook và bản thân mình theo những gì mình tưởng là nó sẽ đem lại. Và nếu như vậy, chưa cần phân tích thêm đoạn nó có hại thế nào (khiến tôi mất thêm thời gian cho việc viết cho khúc này), thì cũng đã có thể loại cmn ra khỏi cuộc sống hàng ngày.

Và điều kích hoạt tôi viết trở lại, hay đúng hơn, đưa việc viết thành một thói quen là tôi đã những tưởng mình đã mất toàn bộ những gì mình viết trong khoảng 6 năm trở lại đây với khoảng hơn 100 các đoạn từ ngớ ngẩn, tự tâm sự, cho tới những bài viết đầu tư và đôi chút tâm huyết trong đó. Thật may hóa đơn giản là tôi đã quên mình lưu nó trên Dropbox, nên đương nhiên khi cài lại máy và cũng không cài lại dropbox – tôi hoàn toàn chẳng thấy folder này nữa. Dù sao quan sát việc trải qua việc mất khá nhiều thứ quý giá rồi chấp nhận nó, cũng là trải nghiệm thú vị. Tôi thấy mỗi cái nhỏ nhỏ như vậy, thôi cũng khá thú vị. Tôi thật sự đã chấp nhận là mất hết, để bắt đầu lại, mạnh mẽ hơn. Dù sao, như hiện nay, tìm lại được, tôi cũng vui nhẹ, và nghĩ là mình sẽ đăng lại một số bài trên blog của mình.

Quay trở lại với tên của bài này, “Viết trị liệu”. Trước tiên nó bắt nguồn từ trải nghiệm hoàn toàn rất cá nhân. Đó là mỗi lần viết là mỗi lần cảm thấy khá dễ chịu sau khi hoàn thành. Dù lúc bắt đầu rất tệ, lúc loay hoay với nó, đôi lúc cũng tệ không kém. Tuy nhiên, không thể từ chối một sự thật, khi được tập trung vào gõ lạch cạch hoặc sột soạt trên giấy, và cuối cùng đặt dấu chấm cho bài viết, hành trình đó khá an bình. Và tình cờ, trải nghiệm này đâu đó tương đồng với một khái niệm là “Writing Therapy”, vốn cũng là một chủ đề được nghiên cứu trong bộ môn tâm lý học. Và vì nó là chủ đề khá rộng, nên dù mình định tóm tắt lại vài ý quan trọng của nó, mà thấy lắm quá, nên thôi, bạn có thể tự chịu khó tìm hiểu ở đây:

Vậy đó, Viết đều đặn như một thói quen, là một mục tiêu tôi muốn đặt ra cho 2018. Và để giữ việc này đúng nghĩa thói quen, tôi cũng sẽ phải thay đổi tiêu chuẩn bản thân mình liên quan đến chuyện viết với một tinh thần: Done is better than perfect. Và dù câu đây là một tuyên ngôn của Facebook, một công ty mà tôi không lấy gì làm thích thú, thì không vì thế tôi không thừa nhận đây là một tinh thần đúng đắn.

[1]: Inspired by Distraction: Mind Wandering Facilitates Creative Incubation

Viết trị liệu

One thought on “Viết trị liệu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.