4 nhân vật mình thích nhất trong Breaking Bad

Phe tà

Saul

  • Chuyên nghiệp
  • Có “đạo đức” nghề nghiệp cao
  • Chuyên môn thật sự cao ~ gần như mó tay vào là đỡ được cho anh em

Lúc đầu khá ghét nhân vật này, nhưng càng về sau càng thấy duyên dáng & được việc. Làm việc mà cân bằng được lợi ích của các khách hàng. Một nhân vật thật sự thú vị.

Gus Fring

  • Chuyên nghiệp, có nguyên tắc
  • Tư duy rất chiến lược, có thể đây là một trong những cái đầu có thể một 8 – một 10 với Walter.\

Mike

Lúc đầu Mike xuất hiện không hề ấn tượng. Nhưng càng về sau càng thích Mike ở sự chuyên nghiệp và biết mình/ biết người. Ở Mike toát nên một sự tin cậy, một kẻ thông minh đường phố, nhưng cũng thật sự thông thái. Cụ thể Mike là người nhìn thấu được phần ác quỷ của Walter. Mike là người cảnh báo Jesse về rủi ro khi chơi cùng con cọp Walter. Mike cũng là người sống tình cảm, biết bảo vệ anh em và gia đình.

Với Mike, việc đi thi hành các lệnh của cấp trên gồm giết người, dọn dẹp hiện trường… như một công việc chuyên nghiệp. Ngoài ra, có thể nói ông cũng đầy đủ tư chất của một người đồng nghiệp tin cậy, một người chú/ một người bác bình thường.

Phe thiện

Hank – Nhân vật mình thật sự yêu mến nhất trong toàn bộ Series.

  • Làm việc chuyên nghiệp và nghiệp vụ thật sự xuất sắc
  • Cực kỳ đam mê với công việc
    Biết sợ hãi thất bại trong công việc, có lúc cũng thất chí. Nhưng không vì thế Hank bỏ cuộc giữa chừng.
  • Một người vui tính, yêu vợ, yêu gia đình lớn của mình. Hank đã nhiều lần thể hiện tình cảm một cách sâu sắc với từng thành viên của gia đình White. Đắng là Hank thật sự yêu quý ông em rể nhà mình, và không mảy may nghi ngờ người anh em này. Nếu không muốn nói, chính vì cái sự yêu quý tuyệt đối này, ông đã bỏ qua nhân vật ngay trước mũi mình.
  • Nhưng khi Hank đã biết sự việc, ông trở về được năng lực tài tình nhất của mình, cũng bẫy, lừa, đưa Walter vào bẫy.

Hank cũng ngửi được mùi Gus Fring và lần dần ra được mọi thứ. Có thể nói về mức độ thông minh Hank cũng ngang ngửa với Gus & tất nhiên, chỉ thua mỗi Walter.

Tổng kết xong cũng thấy mình thường thích những người như sau

  1. Làm việc có nguyên tắc & chuyên nghiệp
  2. Giỏi nghề, chuyên môn cao
  3. Có gì đó chill, chill là điểm cộng ~ Cả Saul & Hank luôn toát ra những cái như vậy kể cả trong công việc.

Sống thiện và có phần hướng thiện.

4 nhân vật mình thích nhất trong Breaking Bad

Kiên nhẫn thì học ai?

Học Momo.

Vừa nói chuyện với a Tường bên Momo. Nhớ bài phỏng vấn gần đây anh thực hiện trên CafeF có đoạn về việc nhiều anh em Momo đời đầu khi rời bỏ Momo đã chia sẻ:

Anh Tường không còn như xưa, anh nói anh đi giúp người nghèo mà lại đi làm app.

Ở góc độ một founder, nghe những câu như trên thật ra rất đắng.

Founder luôn sợ rằng đường họ đi là sai. Đôi lúc họ cũng phải thỏa hiệp với tầm nhìn ban đầu, vì sự sống họ xoay sang làm cái này, cái kia. Rồi anh em đi theo thấy ông này, nói một đằng làm một nẻo. Startup bé con con, ăn nhau là lòng tin. Người tài, bỏ chỗ này chỗ kia, cũng vì một cái gì đó lãng mạn như chuyện “giúp người nghèo” ở trên vậy. Mất lòng tin rồi, thì mất hết.

Nhưng founder, hay cả anh em gia nhập startup ạh. Đôi lúc ta cũng cần nhớ rằng, App/ Không app; Platform/ Không platform; AI/ Không AI, tất cả chỉ là phương tiện. Phương tiện để đi đến đích thì có thể phù hợp, và không phù hợp, tùy Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa. Có lúc vì sự sống, anh em phải chọn một phương tiện khác. Đương nhiên, phương tiện đó sẽ làm một số người gia nhập không còn khả năng cống hiến hay cả sự nghi ngờ. Cuối ngày người này vẫn có thể ra đi. Dừng lại chút, hãy dành cho founder đôi chút sự thấu cảm. Như vậy, có thể bạn cũng cảm thấy nhẹ lòng, và cũng không tiếc nuối thời gian và tâm huyết bỏ lại nơi này.

Nay, nói chuyện lại với anh Tường. Giọng anh vui, có vẻ cái giấc mơ “con con” hồi xưa nó tiệm cận hơn một chút. Những gì ngày xưa anh em chưa làm được, giờ đã có nền tảng vững chắc, có nguồn lực rõ ràng để biến nó thành một câu chuyện nghiêm túc. Chạy dọc lại hành trình 10 năm Momo đi, thấy mà cũng sợ hãi. 10 năm trước nói về ví điện tử, chuyển tiền tinh tinh qua điện thoại. Có lẽ đúng như anh em nói “biết trước khó thế này, có khi không dám đi”.

Vậy mới thấy Founder là một nghề khó.

Vừa cần lãng mạn để kiên nhẫn say mê theo đuổi.

Vừa cần lạnh lùng và tỉnh táo để biết cách xây dựng một doanh nghiệp bền vững.

Còn mình sẽ kiên nhẫn chờ đợi những sản phẩm thú vị sắp tới của Momo. Rất kì vọng, sẽ có thêm nhiều hợp tác thú vị giữa Momo & Viec.Co.

Kiên nhẫn thì học ai?

Học được gì từ đợt dọn nhà mới

Đợt này chuyển nhà nên được trải nghiệm mua sắm nhiều dịch vụ/ hàng hóa, học được mấy cái hay hay, quick note lại cho bản thân/ anh chị em

FPT Telecom ~ Khi dịch vụ đã được chuẩn hóa

Trải nghiệm với bên đây khá ấn tượng. Đăng ký qua trang FPT online để sử dụng dịch vụ internet/ tivi. Cuối đoạn đăng ký báo là trong vòng 5’ sẽ có người gọi điện sale. Quả thật như vậy, chưa tới 5’ là có saleman gọi tới. Trong đoạn hội thoại có vài điểm khá thú vị

  • (Gọi từ số di động cá nhân) Em là X, em gọi cho anh từ FPT.
  • Đã có bạn nào gọi cho anh chưa? Nếu có bạn nào gọi cho anh thì nói là đã có X tư vấn và chăm sóc anh rồi nhé

Rồi sau đó bạn X trên add zalo mình và tư vấn tiếp. Mọi thứ gần như hoàn hảo

  • Tư vấn chuyên nghiệp
  • Bài vở vững vàng, sale vừa đủ, không dí (pushy) quá.
  • Hệ thống số hóa cũng dữ dội khi hợp đồng ký điện tử…

cho tới khi bạn đề nghị mình gửi hình CMND → Mình thấy đoạn này hơi kỳ kỳ, vì thực tế trừ việc mình vừa để lại số ĐT trên hệ thống FPT, và có người gọi tới, tự xưng là nhân viên FPT, thì không có gì bằng chứng cậu X kia là nhân viên FPT và được quyền tiếp cận dữ liệu của mình. Chưa kể đào sâu hơn liệu X gọi điện, và X(’?!) vừa add Zalo* có phải là một người. Gặp mặt, hỏi thêm bạn được mấy cái

Continue reading “Học được gì từ đợt dọn nhà mới”
Học được gì từ đợt dọn nhà mới

3 cách để đồng bộ hóa Dữ liệu Airtable Google Sheet

Team Viec.Co (thử nghiệm) sử dụng Airtable như một hệ thống CRM đơn giản. Nhưng làm gì thì làm, ko có làm được report -> Hệ thống đó là dở. Tuy nhiên, team không muốn “thử” mà lại mất tiền ngay, nên không muốn nâng cấp bản Airtable Free hiện tại lên bản Advanced và phải trả 20 đô/ tháng để được block report/ chart/ pivot… Vì vậy câu hỏi đặt ra là tìm giải pháp cho vụ đồng bộ dữ liệu về một công cụ thân thuộc để xử lý dữ liệu. Dữ liệu Deals Viec.Co đặc thù là không quá nhiều, hiểu là Google Sheet là đủ xài. Vì vậy, chốt xài cái này, hỗ trợ luôn đoạn làm dự báo/ planning nếu cần.

Cơ bản phác nhanh có 3 lựa chọn

  1. Sử dụng qua giải pháp thứ 3 là Zapier/ Integromat. Tuy nhiên theo thử nghiệm nhanh, thì Airtable <> Zapier (là cái đã thật sự thử) thì phải tạo ra rất nhiều Views -> Cách này không ổn vì cũng không scale
    => Loại phương án này
  2. Viết code để đồng bộ, cụ thể là Airtable có cung cấp API và có thê sử dụng Google App Script để đồng bộ về. Có bạn có share code trên Github
    => Team mình không chuyên lắm về việc (chỉnh & maintain~ không phải viết nhé) code nên đưa cái này là lựa chọn không ưu tiên
  3. Tìm tiếp thì thấy bạn này coupler.io -> Siêu ngon, và không chỉ đồng bộ Airtable mà còn quất luôn cả các dữ liệu khác như của Hubspot/ Pipedrive/…
    => Chốt lại đi với bạn này ~ Đang miễn phí cho các Early Adopter, và sau này sẽ giảm 50% cho các nhóm này.
    => Loại phương án 2.

Tương tự như 3. ở trên thì có https://www.actiondesk.io/, cũng có vẻ là một giải pháp rất tiềm năng.

Chúc bạn vọc vui và tiết kiệm mấy chục đô tiền nâng cấp lên bản Pro Airtable chỉ để… có cái báo cáo.

Happy hacking,

3 cách để đồng bộ hóa Dữ liệu Airtable Google Sheet

Startup Saving Mode

Viết cho Covid/ Crisis nói chung.

Hơn lúc nào hết, giờ startup phải chuyển mình về chế độ “saving mode” giống như trên laptop khi không cắm được xây sạc vậy, với các ý nghĩa sau

  1. Làm “ít”
    Chỉ làm những gì trọng yếu nhất. Ưu tiên

    1. Cái gì ra cash nhanh
    2. Cái gì ra revenue
    3. Cái gì không tạo ra 1 & 2 thì có một trong hai kịch bản
      1. Vẫn làm được với ít nguồn lực hơn (cắt giảm/ tự động hóa…)
      2. Cắt hẳn, dồn nguồn lực cho 1 & 2.
  2. Làm “nhiều”
    Anh em phải cày nhiều hơn. CEO cũng đéo được ngại việc “bẩn tay”. Sẵn sàng lội xuống bùn cùng anh em từ việc làm sâu sát kế hoạch, cho tới đi onboarding KH. Lúc này là thần chú của Paul Graham hiệu nghiệm “Do thing that don’t scale“.
  3. Tập trung quản lý mức năng lượng ~ ở đây là máu
    Tóm lại là phải theo dõi Runway và tracking sát cash-in/ out. Giai đoạn này giống như ngắt nguồn vậy, năng lượng sẽ xuống từ từ mà méo biết bao giờ cái sạc mới giao tới mình. Doanh nghiệp có funding cũng cần có tư duy thế. Gió đã đổi chiều từ cuối năm 2019, giờ founders có thể kì vọng NĐT không kì vọng một cái sự tăng trưởng điên cuồng nữa. Vì vậy, hãy cân bằng giữa tăng trưởng, tối ưu cỗ máy, và hướng tới việc doanh thu phải lớn hơn chi phí biến đổi. Hiểu là tiền đầu tư sẽ chỉ sử dụng đầu tư vào các tài sản dài hạn (hệ thống/ dữ liệu…), và rõ ràng về triển vọng lợi nhuận (pathway to be profitable)
  4. Quản lý kịch bản xấu nhất
    Xác định pin/ sạc/ điện không đến thì phải làm sao.

    1. Cho ngủ đông
    2. Pivot luôn từ mô hình heavy asset/ cash burn thành lightweight
      (Cách Ben đã làm với Loudcloud ~ AWS thời những năm 99, thành Software company ~ SaaS với các ông lớn lắm servers)
    3. Tạo ra nguồn thu mới để tiếp tục tồn tại?
  5. May.
    Đến với team nào work hard (probability).

Bài viết phản ánh góc nhìn của founder cho startup giai đoạn early.

Startup Saving Mode

Theo một nghề phiên bản Startup Founder

Năm ngoái mình có chia sẻ một bài ngắn 3 điểm để thành công khi “Theo một nghề“. Giờ nhìn lại, với tư cách founder, mình thấy bài gốc vẫn không đầy đủ cho một startup founder.

Thực tế mình chưa thể nói mình làm một founder thành công. Dù có được ghi nhận và ủng hộ qua một vài chương trình như Shark Tank/ Startup Viet, thì con đường anh em và mình đi còn quá sớm để kết luận. Mình cũng nghĩ kể cả với các anh em là serial entreprenuers thì mỗi lần khởi nghiệp vẫn luôn có những điểm mới, không có gì đảm bảo lần sau họ sẽ tránh được thất bại và nhất định thành công.

Dù khó để khái quát thành công thức thành công, mình vẫn nghĩ việc ghi lại bài học (reflection) là chuyện quan trọng. Bữa nay muốn bổ sung thêm bài “Theo một nghề” với startup founder. Continue reading “Theo một nghề phiên bản Startup Founder”

Theo một nghề phiên bản Startup Founder

Vốn khởi nghiệp

Bài đăng lại từ blog Viec.Co

Hôm nay gặp một anh xe ôm. Anh là trường hợp thứ 3, thứ 4 tâm sự với mình về việc làm anh kinh doanh thất bát, rồi cuối cùng anh chạy xe trả nợ. Anh bữa nay trả cho một quán nhâu mà mở ở Bình Dương. Thân hơn một chút, mình hỏi thế sao anh bại. Anh kể đại loại gồm việc anh không có vốn, anh thiếu kinh nghiệm, và một cái anh bảo là chẳng hiểu tại sao. Cái lý do cuối thì anh nói thêm, tụi nó cũng làm giống anh đó, mà chả hiểu sao lại kiếm được. Có vẻ nhìn lại, anh đúc rút không dưới ba lần về chuyện: “Em ạ, làm gì cũng cần có vốn”. Hàm ý ở đây là tiền. Anh nói vậy đúng, nhưng mà chưa đủ. Và vì cái đúng, chưa đủ này, nên nhiều người đã không thành công, hoặc chẳng bao giờ dám bắt đầu mở cái quán hay cái sự kinh doanh đầu tiên của mình.

Thực ra, khởi đầu cái gì, trong tay ta luôn bốn cái vốn, với mức độ to – nhỏ khác nhau tương đối.

Cái vốn đầu tiên là kiến thức và kinh nghiệm. Đó là cái ta đã rèn giũa nhiều trong một khoảng thời gian nhất định và được xã hội công nhận – trả tiền cho nó. Hãy tưởng tượng như kiểu mình là một người giao hàng. Giao hàng được cho ngon, thì cũng cần rất nhiều kĩ năng. Đó là phân tuyến, xếp hàng vào thùng sao cho nhiều mà lại dễ lấy. Xong rồi gọi điện sao cho Khách hàng thấy dễ chịu thuyết phục và nhận hàng thành công để mình vượt chỉ tiêu thưởng. Nói là vốn đáng kể, vì thật sự người giỏi và người không giỏi cách nhau rất xa. Người giỏi, vừa khéo léo nói chuyện nhẹ nhàng với khách hàng, mà dứt khoát, không mất thời gian, sẽ giao được nhiều. Một người giao hàng giỏi có thể làm gấp đôi, gấp ba một anh mới học nghề. Cái vốn này, giúp mình có làm gì hơi mạo hiểm, mình có cũng có đường lùi. Mình biết là mình đã từng sống ổn trong xã hội này.

Tất nhiên, để khởi nghiệp thì không chỉ cần vốn về cái kĩ năng đã giúp mình kiếm tiền. Nói về chuyện mở quán chẳng hạn. Mở quán thì chạy xe và mài giũa kinh nghiệm chạy xe không là không đủ. Tất nhiên, phần kĩ năng chiều khách có thể dùng lại được. Nhưng vậy thôi thì vẫn chưa đủ. Vậy để bù đắp vào thì có thể:

  1. Đi quan sát thực địa, nhìn vào bố trí bàn sao, bao nhiêu người chạy bàn, bao nhiêu đứng bếp, một mặt bằng vậy vậy, thì khoảng bao nhiêu bàn ghế, bao nhiêu khách vào ngồi… Khách vào ngồi lâu không?
  2. Hỏi bạn bè, cũng làm quán ra sao, nguồn hàng lấy đâu?
  3. Đi làm thử, ví dụ, xin một chân chạy bàn hoặc trông xe cũng được. Cái này có lẽ là tốt nhất. Nhất là trong một thời đại công việc cho phép linh hoạt như bây giờ. Ví dụ, bạn có thể xin đi làm quán 1 ca, xong cái thì chịu khó chạy thêm xe ôm. Cực đó, nhưng ít nhất, nếu bạn lo lắng về thu nhập, thì đây là cách vẫn đảm bảo. Ở đây lưu ý cái, là anh em không nhậu thử liên tục, và coi đó là học nhé. Say rồi, chỉ nhớ mỗi khúc lảo đảo thôi, chứ còn chi tiết ai làm gì – như thế nào rất khó.

Cách 3., là đầu tư chút, nhưng nếu nghĩ là chắc chắn mình muốn mở, thì quá trình đi làm thử có thể hi sinh thu nhập trong ngắn hạn, nhưng sau này sẽ giúp mình đỡ va vấp khúc làm thật.

Cái vốn tiếp theo là vốn xã hội.

Vốn xã hội có thể giúp ta có tiền hoặc nguồn lực khác một cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Trực tiếp nghĩa là từ người thân – gia đình, bạn bè ta có thể vay. Tất nhiên, khi họ cho vay, thì mức độ tín nhiệm của mình với anh chị em ra sao cực kì quan trọng. Anh em tin mình vì trước giờ mình nói gì làm nấy, thì sẽ tín nhiệm, và khả năng khoản vay lớn hơn. Hoặc là mọi người thấy trước giờ mình làm gì cũng chăm chỉ cần mẫn, cũng thấy tin hơn hay nhiều khi là cả thương hơn nữa. Nên thật ra nếu vốn Kinh nghiệm – Kiến thức mà tốt, vốn này khả năng cũng tốt lên. Gián tiếp nghĩa là từ gia đình, bạn bè sẽ có khách hàng. Ai giới thiệu cho mình khách hàng đầu tiên ngoài người thân nếu họ thấy phù hợp. Họ lại chẳng sẵn sàng ăn, rồi góp ý không công cho bạn ý chứ.

Và mình sẽ kể cho các bạn câu chuyện không thể thật hơn, khi bác dâu mình hồi đầu mở quán, được bà chị cả “nói cứng” kiểu: “Mày nấu đi, bán không hết, bưng qua. Tao ăn hộ.” Nghe được vậy là bác mình làm tới. Cứ còn dư năm bảy tô là khệ nệ từ quận 11 bưng qua quận 2 cho bà chị ăn. Xong rồi, bà ngoại mình thấy thương hai bác lắm. Lùi xùi, gửi vào nghe đâu chục triệu để cầm cự mấy lúc khó. Lụi cụi, vậy vậy mà cuối cùng sau khoảng 3 – 4 năm, từ 5 – 7 tô bún bò, lên cả trăm tô một ngày. Còn giờ cứ đều đều, trên dưới 200 tô bún rồi. Cái vốn ban đầu nó quý lắm, nó nhiều khi là cả sự động viên và tình người nữa. Với rất nhiều người, vốn xã hội là cái quan trọng nhất, và nó là cái đi với mình lâu bền nhất.

Thứ ba là vốn sức khỏe.

Làm gì cũng cần sức khỏe. Chẳng phải mà mọi người cứ nói sức khỏe là vàng. Bạn thấy đó, vàng tăng giá rất nhanh, giá rất cao. Hẳn cái quý như vàng là một loại vốn quan trọng. Cái này rõ như ban ngày. Nói như gợi ý ở trên về làm hai việc, một chính một phụ để một cái học – một kiếm ăn, một cái để học, nào có dễ nếu không đủ khỏe mạnh và ý chí. Nói chung, cái này trời phú một phần, nhưng một phần rất lớn là ở mình. Ở cái ý thức của mình giữ gìn sức khỏe đến đâu. Ví dụ, nhiều anh xe ôm rất cẩn thận, đi đâu cũng đem theo bình nước rất lớn, nai nịt gọn gàng – đem theo cái gác điện thoại, dòm bản đồ cho an toàn. Nói chứ, cứ vừa dòm điện thoại, vừa nhìn đường, có thể là sai một ly, đi bệnh viện ý. Có sức khỏe, là có thể còn làm được tiếp, và thử ít thì một, không thì cũng một vài cái mới. Không có sức khỏe, thì thôi rồi.

Bốn là tiền.

Tiền là cái vốn cuối cùng mình nhắc đến. Vì như bạn thấy ở trên, cuối cùng cái vốn tiền nó cũng có thể được xoay ra bởi cả ba loại vốn trên. Nó là điều cần, chứ không phải điều kiện đủ. Đúng là làm gì cũng cần tiền. Nhưng có phải tiền ở mỗi trong túi mình đâu. Nhiều khi anh em bạn bè, tin và quý mình, muốn mình thành công, mỗi người góp một tay một chân là hòm hòm đủ cái quán rồi. Cái đáng lo, là mình cầm cục tiền trong tay, mà chẳng biết bắt đầu từ đâu, và bắt đầu như thế nào ý chứ. Và như vậy, có cầm bao tiền, cũng sẽ trôi sạch thôi. Minh chứng cho ca đây, là rất nhiều người trúng vé, nhiều tiền lắm, mà cuối cùng vẫn có cái kết buồn về tài chính cho họ.

Tiền, quan trọng, nhưng không phải là tất cả để bắt đầu.

Vậy đó, các bạn nhớ nhé. Mình nhẩm chuyện gì khi nhẩm về về chuyện mở quán. Đó là không phải có mỗi tiền. Đó là Kinh nghiệm – kiến thức, là vốn xã hội, là sức khỏe, và cuối cùng mới là tiền.

Vốn khởi nghiệp

Có mục đích

Bài được đăng lại từ Blog Viec.Co.

Năm 1962, tổng thống Mỹ lúc bấy giờ John Kennedy đi thăm cơ quan hàng không Mỹ, Nasa. Trong chuyến tham quan của mình, bắt gặp một người đàn ông đang cặm cụi lau dọn, ông dừng bước hỏi “Ông đang làm gì vậy”. Người đàn ông dừng tay “Thưa tổng thống,” – ông trả lời “Tôi đang giúp đưa con người lên mặt trăng”.

Đi làm có mục đích, luôn là mưu cầu chính đáng của mỗi con người.

Nhưng có một thực tế đang diễn ra, đó là trong thời nay – hay được gọi là thời bốn chấm, có được một mục đích trong công việc có thể lại là một đòi hỏi xa xỉ. Thực vậy, nhìn mỗi cái áo đang mặc thôi, bạn có biết bao nhiêu con người đã “chạm” vào để có nó cho bạn mặc như hiện nay. Có người sẽ làm việc như trồng bông, có người thì sẽ cắt cái cổ áo, có người chỉ may thôi. Bạn, nếu trong cái chuỗi dài trên, khả năng rất cao sẽ là một thành phần khiêm tốn của quy trình này. Đó là chưa kể, làm ra cái áo này còn có thể từ khắp mọi nơi trên thế giới. Và khi tham gia một tổ chức hiện đại điển hình ngày hôm nay, thường bạn sẽ chỉ đóng một vai trò nho nhỏ, khiêm tốn trong nó. Từ từ, đừng nghĩ nó chỉ xảy ra với anh chị em làm trong các ngành sản xuất, dịch vụ, kho bãi hay ăn uống. Kể cả là các thanh niên trong các văn phòng lấp lánh, có vẻ “soang choảnh” cũng gặp phải. Bạn bè tôi khi làm trong tổ chức quốc tế hàng nghìn người, nhất là ban đầu đi làm, sẽ luôn thấy mình chỉ là một phần nhỏ bé của nó. Nhiều lúc bạn sẽ thấy lạc lõng, phần mình làm có ý nghĩa gì đây.

Bản chất việc mình là một phần nhỏ bé trên chẳng có gì là xấu, và bạn cũng nên chấp nhận rằng đó là một tiến trình không thể đảo ngược. Và “cách mạng bốn chấm” càng nhanh, điều này càng thấy mạnh mẽ.

Thế thì chủ yếu phần còn lại là thái độ của bạn với công việc.

Quay trở lại với người đàn ông trong câu chuyện ở trên, bạn thấy được điều gì. Hãy cho mình một phút tưởng tượng mình là người đàn ông lau dọn ở trên. Mỗi ngày đi làm bạn thấy gì. Khả năng rất cao, bạn sẽ chỉ thấy cái bộ lau sàn, và những hàng gạch dài tít tắp của một trung tâm khổng lồ. Nhưng người đàn ông trên, lạ cái, ông nhìn ra xa hơn được những hàng gạch mà hàng ngày ông lau chùi cặm cụi. Cá nhân mình, đọc câu chuyện giản dị trên quan sát và nói chuyện với mọi người (gồm các anh em tài xế Grab/ Go-Viet nhé), mình có ba bài học để bạn có thể giúp bản thân tương đối luôn ở trạng thái mình nhìn ra ít nhất được hai bài học về duy trì động lực và trạng thái “có mục đích” trong công việc.

Một là cố gắng hiểu câu chuyện của tổ chức mình. Bạn có thể bảo tổ chức của bạn làm gì đó cao siêu lắm, thôi bạn chẳng hiểu. E hèm, đọc lại chuyện trên nhé, người đàn ông này làm ở cơ quan hàng không Mỹ, là nơi tập hợp của các thiên tài, của các nhà khoa học hàng đầu thế giới, hẳn là họ làm những điều cao siêu rồi. Nhưng điều cao siêu nào, cơ bản cũng hướng tới những gì đó rất đơn giản – cô đọng. Như trường hợp đây, nhiệm vụ của tổ chức tôi là đưa con người lên mặt trăng. Có thể còn những mục đích chính trị – kinh tế gì đó khác sâu xa hơn của mỗi tổ chức. Nhưng cơ bản, tổ chức nào cũng sẽ luôn có những sứ mệnh cực kì giản dị, nhân văn, và con người. Ví dụ, nhìn lại cái áo mình mặc, và mình làm ra, thì sứ mệnh của mình là cho anh chị em đẹp hơn, mặc đồ mát mẻ hơn – hay ấm áp hơn chẳng hạn. Cứ nhìn mỗi chiếc áo, là một người sướng vì mặc đẹp là cũng thấy có ý nghĩa rồi. Và mỗi lần bạn nghĩ rằng ôi xời, cái “mục đích” mình dán vào xa xôi quá, hãy nhớ lại người đàn ông lau dọn giúp Neil Amstrong đặt những bước chân vĩ đại đầu tiên trên mặt trăng. Đừng tự hạ thấp giá trị công việc của mình.

Hai là hiểu mình đóng góp phần nào trong tổ chức. Như mình có nói ở trên, bản chất giờ làm ra được một sản phẩm dịch vụ, dù đơn giản mấy, nó cũng gồm rất nhiều khâu. Bạn thường chỉ làm một khâu trong đó. Kể cả ông lãnh đạo cũng vậy thôi, nhiệm vụ của ông cũng cơ bản là nghĩ việc dùng người, chăm sóc anh em. Xét ra ông cũng chỉ là một phần của cỗ máy, y như những người nhân viên khác vậy. Nên làm gì, hiểu được khúc mình làm, ảnh hưởng sao trong tổ chức cũng giúp bạn “có mục đích” hơn trong công việc hàng ngày. Đơn cử như việc, đầu ra của bạn thường là đầu vào người kế tiếp. Bạn làm ăn lởm, người sau sẽ hứng, và rất có thể từ khâu bạn làm sai, cho tới tay khách hàng là hoàn toàn các công đoạn bị lãng phí. Vì có thể bạn sẽ phải giao lại một sản phẩm mới cho Khách hàng mà.

Ba là nhìn ra ngoài cả chính công việc mình làm và tổ chức mình đang làm cho. “Dụ khị” bản thân bằng hai cách trên không phải lúc nào cũng hiệu quả. Nhưng tôi chắc chắn đầu tiên đi làm, chẳng cần biết là việc gì đó là cho bản thân mình. Cái cho mình đó, nó rất nhiều trường hợp là cho cả người khác: là vợ, là con, là ông bà già ở trong quê. Là một bạn sinh viên đi làm kho để bố mẹ đỡ gửi tiền ra chẳng hạn. Đây là đúng nghĩa là bạn nhìn ra xa hơn cả “những hàng gạch” & “cây lau nhà”. Mình đã gặp không biết bao nhiêu anh em lúc lái xe là hăng hái kể về con. Em ơi, anh giờ thì không khá lắm rồi, mà thôi, cố cho đứa nhỏ. Mà được cái nó học chăm lắm. Mình hình dung được anh em rạng rỡ thế nào nhất là cái đoạn “nó học được lắm”. Đó đi làm nhiều khi là vậy, tận hưởng giá trị công việc mình vượt ra xa hơn cái chính cái công đoạn cụ thể mà mình đang làm là đây.

Vì vậy, hôm nay có thể là một ngày rất mệt mỏi, bạn chán không thể chịu được. Hãy lần lượt trả lời 3 câu hỏi:

  • Tổ chức tôi làm gì? Nó sinh ra để giúp gì cho xã hội
  • Tôi đang làm khúc nào, giá trị gì cho tổ chức, cho người tiếp theo tiếp nhận công việc của tôi?
  • Bữa nay tôi đi làm, có hi sinh có vì ai vượt qua bản thân mình không?

Chúc bạn một ngày đi làm “có mục đích”.

Có mục đích

Low/ No-code ở Viec.Co

Low/ No-code hiện giờ là xu hướng nói về việc, code ít ít thôi; nhưng vẫn ra được workable/ shippable product để MVP.

Thực tế tôi cũng ko biết gọi tên nó như trên, tới khi bạn Tony Le share lên Facebook về xu hướng này, dù cũng đã nghịch ngợm Zapier/ Airtable từ 2016.

Phải tới khi làm Viec.Co ở một startup mà nguồn lực là rất hạn chế thì cái này bắt đầu được dụng nhiều hơn vì nó giúp tiết kiệm thời gian/ công sức cho anh em. Hiện tại ngoài các ứng dụng nội bộ, chúng tôi cũng có vài cái tương tác thật sự với bên ngoài, như ứng dụng bộ ba

  1. Cognito Form (giống Google Form)
  2. Hubspot CRM (FREE)
  3. Zapier

để dựng lên một hệ thống Quản trị tuyển dụng nhân viên văn phòng.

Thật ra để cùng giải quyết bài toán trên thì cũng có nhiều lời giải; nhưng cũng như code thì có legacy; nên tôi chọn 3 món trên, chứ không cao siêu gì cả.

Thật ra đây chỉ là ví dụ rất nhỏ, mức độ “Advanced” của những công cụ này cơ bản phụ thuộc vào

  • Trí tưởng tượng & cách bạn đặt câu hỏi/ đặt vấn đề của bài toán
  • Khả năng lọ mọ và khoái nghịch của bạn để biến nó ngày càng khôn hơn

Với xu hướng này, tôi nghĩ gần như ai cũng có thể trở thành “nhà phát minh”, ở mức amatuer, để có thể thể nghiệm các ý tưởng của mình. Ở mức độ nào đó, giới hạn của bạn chỉ ở (1) Trí tưởng tượng và (2) Trí tò mò. Trong đó trí tưởng tượng sẽ giúp bạn thiết kế ra các “tính năng” các kịch bản sử dụng. Còn trí tò mò, giúp bọn dần dần khám phá ra lời giải thế nào bằng phương pháp đặt câu hỏi & kĩ năng Google :).

Tất nhiên, điều này không có nghĩa nó là cây đũa thần. Nó giúp bạn đi nhanh hơn 1 mình khúc đầu, nhưng đi xa hơn với khả năng scale của sản phẩm hay độ linh hoạt (khả năng quản trị sự thay đổi); thì vẫn cần một đội hình/ đội ngũ có chuyên môn sâu và cao.

Vậy đó, chúc bạn vọc vạch vui & đi nhanh 🙂

Top các đồ chơi cho món này, cho người không chuyên

  1. Zapier/ Integromat/ IFTTT
  2. Airtable
  3. Weebly/ Wix/ WordPress
  4. Typeform/ Cognitoform/ Google Form (và Google Suite)

Nguồn: https://medium.com/@rrhoover/the-rise-of-no-code-e733d7c0944d

P.s: Trộm nghĩ đây sẽ là the new excel của thế giới mới. Khi các ứng dụng riêng lẻ có độ hoàn thiện

Low/ No-code ở Viec.Co