Chi phí của Lòng tin

Nghĩ luẩn quẩn về vài từ khóa như “lòng tin”, “lòng tin chiến lược” – cụm từ được thủ tưởng sử dụng trong bài phát biểu tại Shangrila và thế là ngồi xuống viết* lại vậy.

Chi phí cho lòng tin thật sự lớn. Ví dụ như trong ngành tôi đang làm là Thương mại điện tử, gần như từ niềm tin là từ đi đâu cũng nghe thấy. Hội thảo tổ chức tốn tiền rồi cũng hao hao nhau và rồi lại quay về chuyện tin nhau. Khách hàng không tin tưởng công ty thì thanh toán trả sau. Tốn cả đống tiền vận chuyển đến nơi thì hủy đơn hàng chẳng hạn. Không tin khách hàng thì công ty đưa ra chính sách chặt chẽ để giảm thiểu thiệt hại. Cả một vòng luẩn quẩn. Nói chung, ở cái ngành TMĐT này, chúng ta còn đang loay hoay để giải được bài toán “lòng tin” rất khoai này.

Và có vẻ niềm tin là cái không chỉ thiếu trong mỗi cái thị trường TMĐT. Nó gặp phải ở khắp nơi, ngành ăn uống, trong các cơ quan đoàn thể, trong chuyện yêu đương – nói chung đủ cả.

Continue reading “Chi phí của Lòng tin”

Chi phí của Lòng tin

Viết hay câu chuyện với ba người bạn

Viết với mình như một cái nợ.

Một cái nợ với hai người bạn khác.

Thường bọn mình gặp nhau rất rất nhanh. Hai bạn của mình thường đến cùng một lúc. Một cuộc gặp gỡ chóng vánh được tổ chức. Trao đổi một lúc rồi tạm biệt nhau. Đại loại như kiểu, 3 đứa tình cờ gặp nhau ở một ngã tư và cùng chờ đèn đỏ. Tranh thủ cái 30s ngắn ngủi đó, chúng mình trao đổi một cách say sưa và để lại cho nhau những ấn tượng tốt đẹp. Và rồi đèn xanh, bạn nữ không đi cùng đường nữa, rẽ  ngoắt cái sang bên trái. Mình và thằng còn lại đi tiếp. Đôi khi thì dòng người đông quá, chúng mình lạc nhau từ lúc nào không biết. Continue reading “Viết hay câu chuyện với ba người bạn”

Viết hay câu chuyện với ba người bạn

Nếu có một cuộc thi…

Trước nay mình vốn thích thi. Rất thích, trừ thi viết. Lý do vì mình viết kém, hay nói đúng hơn – các kỳ thi của Việt Nam đưa ra thì mình viết kém. Cái gì mình thích và có cảm xúc thì mình sẽ viết tốt. Mình sống theo cảm xúc nên không thể lả lướt bút theo những tứ thơ hay bài văn trong sách giáo khoa. Đó là lỗi của mình – lỗi không tinh tế.

Nhưng mình sẽ không nói nhảm nữa. Nếu có một cuộc thi viết – một cuộc thi tên là “Ước mơ của em là gì? Em hãy kể về nó”. Thì giờ mình sẽ xung phong ngay với cô giáo. “Cô để em!!!”. Thật khác với hồi xưa ngày mà còn bé bé được “khuyến khích” viết thư UPU để đi thi. Khác nhau nhiều – có lẽ khi lớn lên, người ta bắt đầu nhiều lời hơn.

Mở bài của mình sẽ là như sau:

Ước mơ của em rất đơn giản, nó hoàn toàn cho em. Ước mơ đó không liên quan đến thế giới, không phải vấn đề đao to búa lớn. Em không thích giải cứu thế giới, giải cứu môi trường… Em cũng không thích làm mấy thứ “tầm thường” kiểu bác sỹ, kỹ sư… Em thích sống an lành cho mình.

Continue reading “Nếu có một cuộc thi…”

Nếu có một cuộc thi…

Nghìn năm đại lễ có lẽ chỉ nên Nhìn

  • Thư pháp Văn Miếu & Chổng mông
  • Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu và các bé nằm ngủ vạ vật

Mình không tham gia đại lễ nhiều. Một là cũng bận lung tung – dù đang thất nghiệp :((, Hai là sợ. Sợ gì thì ai mà chẳng nói được, sợ nhiều: sợ tắc đường, sợ đông, sợ nhìn thấy những điều chướng tai gai mắt. Tóm lại là sợ làm người ta chẳng muốn hành động và chỉ đứng nhìn. Nói đến đây lại nhớ các clip đấm đá trên mạng. Báo chí tốn giấy mực không phải vì những cảnh như phim hành động đó, mà là vì cái đội hình đứng xung quanh và… chỉ NHÌN. MÌnh cũng hèn. Tóm lại là thế.

Nhưng sợ thì sợ thế, nhưng dù sao là thanh niên, cũng khỏe mạnh, họ chen được mình không chen được ah. Thế là cũng phải bò ra ngoài đường cho dù trước đó đã xác định tinh thần 10 ngày này là 10 ngày an phận. Tĩnh tâm không đi ra ngoài, không xỉa xói gì hết. Ấy thế mà không chế ngự được. Đúng là nói 1 đằng làm 1 nẻo cũng… dễ thật. Không hề khó như mình nghĩ.

Và 2 lần đón đại lễ 2 lần học thêm nhìn ngó thêm được nhiều điều. Mình không nói là thất vọng nhé, vì nghe thế rất tiêu cực, không xứng đáng với nỗ lực của nước nhà trong việc tổ chức cái đại lễ hùng trang này.

Nhưng mà quay lại,

Quay lại với thư pháp VS mông?

Hai cái này thì liên quan quái gì đến nhau.

Cụ tỷ là thế này, Văn Miếu hôm khai trương chương trình thư pháp, sát giờ mình được cho vé. Nói thật là hấp dẫn dù cái mình thì chẳng biêt thư pháp là gì. Thôi thì đi, đi cho tỉnh táo và hòa vào cái không khí nghìn năm có một chứ.

Cũng đông. Thế thì cũng có thể mừng thế này nhá: Dân mình yêu thư pháp này, yêu cái truyền thống này, yêu cái gọi là dành cho các tao nhân mặc cách, trọng đạo… Suy từ cái chuyện đứng nghẹt ngoài cửa rồi Tổng quát hóa lên thế chắc cũng chẳng có gì là quá nhỉ? Nhưng đông người đến đó để làm gì? Một câu hỏi thừa, thừa vô cùng. Đương nhiên là cố mà chen vào xem Thư pháp rồi. Nói như các cụ là “Thằng này hỏi bậy thật?!”. Nhưng mà bậy thế chứ cũng chẳng bằng việc, vào thư pháp thì không được xem, mà đi xem mông của người chụp ảnh. Mông của người chụp ảnh ở đây chia làm 2 dạng:

  • 1 là những người đam mê nghệ thuật
  • 2 là của nhà báo.

Sao tự dưng khán giả lại có vinh dự như vậy, chẳng là sân khấu thì bé, tinh thần yêu nghề thì cao. Chẳng còn cách nào là che hết đại biểu + Khán giả mà… trèo lên, vây quanh, lố nhố, rồi quỳ, rồi vân vân và vân vân. Miễn sao đạt được 2 cái: Một là mục đích nghề nghiệp, Hai là mục đích cao hơn, hẳn là cao hơn nhiều rồi: NGHỆ THUẬT. Thôi thì cái sân khấu được có dăm chục mét vuông, cao hơn mặt đất khoảng 40 –  50 cm nhưng mà có cả trăm cái máy ảnh lớn nhỏ vây xung quanh bắn chíu chíu. Lúc đấy mình cũng trộm buồn, giá mình máy xịn mình cũng xin phép được đam mê nghệ thuật thế. Nghệ thuật chổng… vào các lãnh đạo và người hâm mô để tiến đến sự thăng hoa. Thăng! Thăng mạnh đến nỗi Ban tổ chức không biết bao nhiêu lần cầm mic mà rằng: Xin các nhà báo “NGỒI XUỐNG!!!  Còn rất nhiều quan khách dang ở dưới…” Thôi thì đủ kiểu răn đe, nhẩm nhẩm chắc cũng tầm 6, 7 lần họ phải nói để 2 nhóm người trên thôi bấm máy vì các mục đích cao đẹp của từng người. Nghĩ cũng vui.

Nhưng thật ra, cũng không phải ai cũng đam mê thế, vẫn có người làm báo thờ ơ vơi việc đó. Họ đứng từ xa, dựng chân máy, ống tele dài ngoằng. Thỉnh thoảng phải bực tức mà phang vọng lên “Ngồi xuống điiiiiii”. Với mình đây là những người chân chính, dù… họ chẳng đam mê lắm nhỉ? Họ biết cần gì, họ làm việc không phải với cái tinh thần miễn sao được việc mình, họ tôn trọng khán giả, họ chuẩn bị đầy đủ cho các tình huống chứ không phải sồn sột lên sát để chụp cho rõ. Tóm lại mình yêu những người không yêu nghề đấy. Mình tôn trọng họ.

Xiên ngang 1 chút, trong cái đám lố nhố đang ra sức sáng tác nghệ thuật đấy, không biết bao nhiêu người mình thấy Súng, Ống, Đèn của họ không hiểu chụp kiểu gì. Trời thì tối mạnh rồi, đèn Flash kiểu tích hợp sẵn, những kiểu ảnh chụp được đó có đẹp không nhỉ? Võ vẽ chụp ảnh 1 chút, mình cũng hiểu rằng, súng mà rởm rít điều kiện ánh sáng đó thì chỉ ra những kiểu ảnh tầm thường mà thôi. Nhưng chắc họ nghĩ quan trọng là tình yêu nghệ thuật.

Tình yêu đó đủ để chà đạp lên cái nhu cầu thưởng thức nghệ thuật của những người khác.

NHẪN, học cả đời cũng không hết…

Nhưng ai cũng muốn học, nhiều nhiều lắm. Bằng chứng là đến tiết mục xin chữ, nhiều người xin chữ nhẫn lắm. Nhiều chứ, ai chẳng muốn tinh thần thế này của cụ Giáp:

Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để tìm đường tiến thân

Mục tiêu có rồi, chẳng có gì mà không ngại ngùng XÔNG LÊN MÀ XIN CHỮ NHẪN cả. Xin chữ Nhẫn nhưng quả thật, mình cứ tò mò không hiểu họ xin xong để làm cái gì. Để hả hê rằng mình có được chữ Nhẫn tuyệt đẹp để trưng trong nhà xong rồi lúc nào đó bạn đến chơi hỉ hả 1 cậu chuyện kiểu:

A: Ôi chữ này đẹp thế! Chữ gì thế, ở đâu ra thế?

B: Chữ Nhẫn, mày đúng là chẳng biết gì cả. Vô học vđ chính là chú?!!! Anh chán chú lắm. Anh hơi vất vả mới xin được đấy.

A: Vất vả NTN?

B: Chen lòi mắt mới xin được chữ NHẪN đấy!!!

Haizzz, anh B ah, anh có xin 1000 chữ nhẫn dán xung quanh nhà, dán tràn lan cho nó hợp với cái hội chứng 1000 những ngày gần đây thì anh mãi cũng chẳng bao giờ đạt được cái Nhẫn thật sự đâu…

Mọi con đường đều tới thành Rome,

10 – 10, mọi con đường đều đổ về Mỹ Đình…

Nổ 2 container, hủy bắn 28 điểm để tiết kiệm cho miền Trung, vậy thì đương nhiên Mỹ Đình là điểm đến duy nhất cho cái ngày trọng đại này rồi. Và cũng nhờ thế…

Chúng ta được ngắm nhìn “Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu và các bé nằm ngủ vạ vật“

Mình không biết công tác tổ chức thế nào, vì chương trình quy mô thế này phát sinh sự cố, rồi không lường trước được tình huống xấu là điều hoàn toàn có thể xảy ra. NHƯNG để đến mức các đại biểu quan trọng nhưng bác Lê Khả Phiêu, ông Nguyễn Phú Trọng hay 1 ông bộ trưởng (mình không chắc là bộ nào?) cũng chẳng có “cửa” mà vào đến Mỹ Đình thì mình nghĩ là điều không thể chấp nhận. Nói thật là ngạc nhiên, ngạc nhiên thật sự khi mình được thấy tận mắt, bác Phiêu với sự hỗ trợ của khoảng 5 – 7 vị cảnh sát cơ động dơ dùi cui điện, mồm thổi còi, tay bộ đàm hò hét… đưa các vị vao bằng đường “Căng hải” thì đúng là kỳ tài. Rồi đến thằng em mình cách đó khoảng 15m thì khăng khăng khẳng định là nhìn thấy bác Trọng mặc vest đi vào cùng mấy ông khác. Hay là các bác muốn vi hành, muốn gần dân nên ô tô bỏ ngoài, thả bộ vào trong cho nó không khí, gần dân cho hiểu dân khổ thế nào.

Bất giác mình chép miệng “Đến các bác còn phải khổ sở mới vào được đến Mỹ Đình thì dân đen như mình đứng ngoài này xá gì!” Mà không đứng thế này sao mà được gần các vị lãnh tụ đến thế. Còn phấn đấu để được bắt tay với tặng thưởng từ các vị này ah. Haizzz, e là nỗ lực cả đời. Tóm lại là, có vé, đứng ngoài xem pháo hoa mà nhìn được lãnh đạo âu cũng là một đặc quyền đặc lợi mà chẳng mấy người có được.

Hết cả buồn với bực tức nhé 😀

9h35’, pháo hoa bắn lượt đầu tiên,

Hò reo, hàng loạt máy ảnh, di động giơ lên để ghi lại thời phút mà họ cứ chờ chờ mãi mà tưởng chừng là… pháo hoa nổ hết rồi, chẳng còn gì. Mặt ai nấy cũng rạng rỡ. Rạng rỡ vì:

–                      Bắn rồi

–                      Đẹp quá

–                      Lần đầu tiên em nhìn thấy pháo hoa

–                      Mình phải quay lại cho bạn bè, bố mẹ xem mới được

–                      Up lên mạng…

–                      …

–                      …

–                      Sắp được về rồi, bắn xong là mọi người giải tán???

Dân mình nghèo, đâu phải ai cũng được xem pháo hoa. Mà lại còn là pháo hoa nghệ thuật, do Tây chỉ đạo bắn hẳn hoi. Thế thì phải đẹp vô địch, đẹp vô đối. Thế thì xứng đáng mà “Tôi lên đây từ 3h chiều” “Tôi chen đến sát rồi mà bị đuổi về”. Với các thành phố lớn như HN hay Sài Gòn mình nghĩ hôm qua bắn thế là cũng đẹp, cũng hay nhưng theo lý thuyết lợi ích cận biên giảm dần thì họ sẽ có xu hướng ở nhà. Vì sao ah. “TẾT nào mà chẳng bắn, chen lấn xô đẩy làm cái gì?”

12h30 đêm, đường vẫn kẹt, bóng công an thưa thớt. Không hiểu các chú làm nhiệm vụ ở đâu? Sao không ai phân bổ các chú ra đây giúp dân. Để dân phải nằm la nằm liệt, phải con bồng con bế, cứ nhìn lượt thượt vào hàng xe dài cả cây số. Các ông bố bà mẹ lúc nãy thì dỗ con đừng khóc khi chen lấn thì giờ đây… giỗ con ngủ ah. Nhìn họ ai chẳng chép miệng một câu “Khổ thân quá, thương quá…”. Được cái dân mình cũng lạc quan, nhưng hi vọng không phải lạc quan tếu khi nói những câu “Thôi thì 1000 năm có 1 lần, ăn chơi thì phải chịu đựng, thế này là tốt lắm rồi…”

Chịu đựng,

Thì rõ, ai ra đường cái ngày hôm qua chẳng xác định tinh thần chen chúc. Phải xác đinh rõ lắm mới dám chen ra đường. Mà xác định thế rồi thì đừng ngoạc mồm ra mà than mấy cái câu “Người đâu mà đông thế”, sao bon chen thế… Họ ích kỷ, chỉ có kẻ ích kỷ  đặt những câu hỏi ngu dốt như thế?! Sao họ không tự hỏi mình sao biết đông mà còn ra. Dẫu sao cũng nên lạc quan thêm lần nữa họ chị chép miệng vậy vì mệt chứ cũng chẳng có ý gì thâm sâu hơn cả.

1h đêm về đến nhà, phải thừa nhận là mệt, 5h hít khói và hít thuốc pháo, không mệt là nói phét. Xâu chuỗi lại thấy nhiều điều, mình cũng chẳng tiếc gì, thấy chưa bao giờ 1 tối mà “gặp” nhiều người thế. Mình nghĩ là đại lễ mình học được, quan sát được nhiều điều thú vị. Chắc là các bạn cũng thế nhỉ? Hehe, đừng tiêu cực hóa mọi chuyện là được 😀

Đại lễ nghìn năm

Nghìn điều để nói

Vài điều để làm

Còn lại… để nhìn

Nghìn  năm sau, con cháu ta sẽ làm tiếp.

Nghìn năm đại lễ có lẽ chỉ nên Nhìn

A Special Reference Letter for… (not a Partner) my (special) Friend

Phải giới thiệu tí hoàn cảnh cái nhẩy.

Đang làm việc, làm việc thật! Thằng bạn, (qua Gmail chat) “Cảnh Cảnh, tao sắp xin việc mới, chúng nó bắt viết 1 bài 200 từ giới thiệu bản thân là “H là 1 người Abcxyz, túm lại là hợp với việc cbazyx”. Haizzz, khổ thế đấy, đành rằng chơi với đồng chí này lâu lâu rồi, cơ mà thế đâu có nghĩa là mình có thể “Khái quát” 1 con người (dù thân thiết) trong 200 chữ và lại còn trong 30′ (vì cuối giờ chiều là bạn thân yêu cần rồi) thì đúng phải gọi là “vãi đạn”.

Nói thật, chia sẻ thật lòng là dạo này mắc bệnh show hàng :”>. Cứ thích là phải nhích ngay (với việc viết lách). Thì cũng chỉ “Uh, 30 – 45′ nữa có gì tao gửi, nhưng không hứa trước cái gì hết”.

Đần thối!

Hối hận!

…Và kết quả của 15′ “bấn loạn”

“Mình có 1 thằng bạn

Ai cũng có một thằng bạn

Nhưng hắn đặc biệt

Theo đúng nghĩa…

Học luật, đầu óc thông minh, sắc sảo. Cái cách hắn vặn vẹo phản biện người khác làm cho kẻ bị (được) phản biện cứ rung mình vì nó ngược với cái bên ngoài có vẻ hềnh hệch của H. Chắc tại vì cái mác, cái môi trường Luật HN đã khiến anh ý như thế. Và dân tình thì chém vui anh Lê, là Luật sư Lê cơ đấy. Đi uống nước với anh thì được gọi là “hội sở Luật sư Lê và cộng sự” đi chém bão với nhau. Một cách gọi trìu mến.

Bình thường, cái bọn Luật sư, hay làm luật thì đầu óc chúng nó cứ hở ra là vặn, là logic là phản biện người ta. Hay ít nhất, một kẻ ngoại đạo như mình nhìn nhận là như vậy. Chẳng hiểu anh Luật sư Lê – mà giờ em sẽ gọi nhanh là LSL – như thế nào với cái bọn bên ngoài, chứ với anh em bạn bè cứ phải gọi là hớn hở. Dùng từ chuyên môn trong các ref letter gọi là “hòa đồng”, “vui tính” và có “khả năng kết nối mọi người”. Nhìn nhận vấn đề nhanh chóng, mà quan trọng là phân tích cái cần chứ không lan man chắc là cái em muốn khoe về cái thằng LSL của em. Tại sao em lại có luận điểm như vậy. Đơn giản là anh ý thông minh, anh ý nhận ra được vấn đề với người bạn X của cả nhóm có vấn đề. Nếu như người khác (tốt bụng) thì phải cố mà giúp đỡ, góp ý thẳng thắn để bạn bè cùng tiến lên, thì anh LSL thây kệ 8-}. Chỉ thỉnh thoảng “đá đểu” vào vài cái “vấn đề” của anh X tí cho câu chuyện nó vui thôi. Thỉnh thoảng cũng tò mò hỏi, anh Lờ Sờ L ơi… Thế sao nhìn vấn đề nhanh mà anh không góp ý cho X. “Hiệu quả”, hắn nhắc gọn lọn thế, ah cái nhìn ra bản chất vấn đề nó thể hiện ở đây. Sau 1 hồi Abc,xyz cho cái đầu chậm của mình, thì mình hiểu là “Có nói thế éo nào cũng éo được với anh X đâu, chú đi làm việc khác cho được việc”.

Thế đấy, đừng chê anh LSL không xứng đáng làm luật vì cái bề ngoài hớn hở của anh ý nhé.

Em xin kết thúc mọi việc ở đây.

Chào anh LSL.”

Trong mail

“(Bài viết thể hiện tính chất tự trào) – anh có thể post lên FB vì em dạo này đang tập viết nên mới có “thú tính” viết bài ntn :”>. Mong anh vô vàn lượng thứ vì em viết éo phải cái giọng anh cần =)).”

A Special Reference Letter for… (not a Partner) my (special) Friend